11/CT2019: Tạm biệt thanh xuân!

Hạ ùa về, nắng lung linh đổi sắc như dệt cầu vồng, cùng với tiếng ve kêu hối hả như giục giã lòng người. Tôi lững thững bước chân trên sân trường, nơi tôi đã gắn bó suốt ba năm. Nhìn hàng phượng vỹ đỏ rực cả một góc sân trường mà lòng tôi đầy suy tư.

Vậy là tôi sắp phải rời xa nơi đây rồi ư? Nơi có thầy cô dịu hiền dạy cho ta kiến thức hành trang để vững bước vào đời. Nơi có những đứa bạn hứa sẽ bên nhau mãi mãi, hứa cùng nhau đi khắp thế gian và hứa sẽ làm phù dâu cho tôi mặc dù chưa biết chú rể là ai. Những ngày tháng đứa nào đứa ấy mắt thâm quầng như gấu trúc vì thức khuya để ôn bài sẽ chẳng còn nữa. Hương vị của những cái bánh mì, gói xôi mà buổi sáng mang vội đến lớp bị lũ quỷ chia năm xẻ bảy cũng chẳng tìm lại được.

Trên đường đời vội vã liệu ta có tìm thấy những câu hỏi thăm thật lòng của đứa bạn cùng bàn năm xưa (Mày ăn sáng chưa, làm bài bài tập chưa,…) khi người ta chỉ sống với nhau bằng lừa lọc và dối trá. Sẽ chẳng còn ai dù bản thân vẫn đang khóc nức nở nhưng lại nhắc ta “ đừng khóc nữa các bạn”. Cũng chẳng còn những lỗi lầm có thể dễ tha thứ chỉ bằng những cái ôm chân thành và nồng thắm.

Ngay cả tôi cũng chẳng còn là tôi của những ngày tháng ngây thơ khờ dại. Bởi lẽ con người ta ai cũng phải trưởng thành và thay đổi theo thời ian. Mải đắm chìm trong suy tư, tôi chẳng biết mình đã ngồi xuống chiếc ghế đá quen thuộc từ khi nào. Cái nắng hoàng hôn nhẹ nhàng đến mơ mộng, khiến tôi bất giác nhắm mắt lại tận hưởng tia nắng chiếu lên mặt và nghe khúc ca du dương của đám ve sầu. Nhưng lòng tôi lại chẳng thể nhẹ nhàng như cảnh sắc thiên nhiên lúc này, nhắm mắt lại trong đầu tôi chỉ hiện ra cảnh tượng đau lòng của tối qua.

“Con ạ, hay con đừng học đại học nữa.’’ Mẹ nói với tôi lúc ăn cơm. Tôi sững người, cố giấu đi dòng nước mắt đang chảy ra và vẫn ăn hết bát cơm mà không hề tỏ thái độ gì. Nếu là tôi của trước đây có lẽ tôi có thể tự nhiên khóc và giận dỗi bỏ dở bữa cơm nhưng tôi không làm thế vì chẳng muốn mẹ đau lòng. Ăn xong, tôi xin phép mẹ đi ra nhà đứa bạn học bài. Trên đường đi, tôi đã chẳng thể kìm được nước mắt, mặc kệ đang lái xe vẫn cứ khóc, mặc dù vài lần suýt đâm vào ôtô nhưng tôi chẳng thể ngừng khóc mà còn khóc to hơn. Cảm giác cô đơn, bất lực vậy quanh tôi càng làm tôi khó chịu. Cũng may tôi đã an toàn đến nhà đứa bạn, thấy nó tôi như gặp được điểm tựa lao vào nó mà khóc nức lên nhưng một đứa trẻ. Dù không biết tôi làm sao nó vẫn để tôi khóc trên vai nó gần tiếng đồng hồ với những cái xoa đầu và vỗ vai hết sức nhẹ nhàng.

Sau khi hết nước mắt, tôi cũng phải ngừng, nó nhẹ nhàng hỏi tôi: “mày bị làm sao đấy?”

– “Tao quyết định rồi, tao sẽ không học đại học nữa. Ước mơ, hoài bão có lẽ tao phải từ bỏ thôi mày ạ” tôi nói trong cay đắng

Nó cũng hiểu hoàn cảnh gia đình tôi nên không hỏi tại sao mà chỉ nói:

– “ Thật sự là không tiếp tục được nữa”

Câu nói của nó lại khiến nước mắt tôi chảy ra, tôi cúi mặt nói:

“Không đâu mày ạ. Tao phải nhìn vào thực tế thôi, mẹ tao già rồi, không thể nuôi tao ăn học. Tao nghĩ mình nên chọn chữ hiếu thay cho ước mơ. Có lẽ thay vì đi học bốn năm tao có thể đi làm kiếm tiền cho mẹ an hưởng tuổi già”

Nó tiến tới ôm tôi và nói: “ Tao sẽ luôn ủng hộ mày”. Tôi mỉm cười và thầm nghĩ “ thật may bên cạnh tôi vẫn còn một người bạn cùng tôi đi qua gian khổ”. Tối đó tôi không về nhà mà xin mẹ ngủ ở nhà nó. Tôi sợ đối mặt với mẹ và cũng sợ mình sẽ lại khóc trước mặt mẹ khiến mẹ áy náy. Tôi cần một đêm để bình tâm cho quyết định của bản thân. Tôi cũng cần có không gian để tiếc nuối cho ước mơ của mình, bởi chỉ còn hơn một tháng nữa thôi là tôi có cơ hội thực hiện ước mơ mà tôi đã ấp ủ bấy lâu.

Bỗng nhiên có bàn tay bịt mắt từ phía sau khiến thôi bừng tỉnh khỏi hồi ức. Nó nói vỡi giọng ồm ồm “ đố biết tao là ai” khiến tôi mỉm cười.

– “Tao biết mày là ai rồi con quỷ, bỏ tay ra đi”

Nó bỏ tay ra và ngồi vào với tôi, lại còn khoa trương khoác vai tôi nói

“Hoàng hậu đang nghĩ gì mà mất hồn vậy?”

Tôi cười to và hùa theo nó nói “ bổn cung đang nghĩ tối nay ăn gì”

Thế là tôi đứng dậy đi về. Tôi nên về nói cho mẹ kết quả rồi, tôi không còn buồn nữa rồi. Vì tôi chấp nhận sự thật rằng năm tháng qua đi cuốn theo ước mơ của một thời đầy ắp khát khao và mơ mộng. Trên đường về bỗng dưng nó hỏi tôi:

– “Không biết sau này mày sẽ như thế nào nhỉ”

Tôi cười và nói:

– “Tao không biết tương lai mình sẽ là người như thế nào. Nhưng tao muốn nói với mình của sau này rằng nhất định phải cố gắng vì cuộc sống chẳng bao giờ dễ dàng. Tao cũng muốn cảm ơn bản thân mình vì đã dũng cảm đưa ra sự lựa chọn theo một hướng khó khăn. Cảm ơn bản thân vì đã dũng cảm đứng lên sau những lần vấp ngã; Nhưng sau cùng tao cũng xin lỗi chính mình vì đã có những lúc chưa cố gắng thật sự, có những lúc muốn bỏ cuộc và hành hạ thân xác nhỏ bé”

Nó cười phá lên và nói:

– “Con này, mày lảm nhảm cái gì đấy, ý tao là mày muốn sẽ là người như thế nào ở tương lai’’

– “Nếu có thể, tao ước lúc đấy mình đã giàu và thành công theo con đường tao chọn. Mong rằng lúc đấy sẽ không phải cô đơn,không phải một mình gồng gánh để bươn trải cuộc sống, mong rằng sẽ có người đàn ông yêu tao và ở bên chăm sóc cho tao. Mong rằng mẹ sống lâu bên tao.”

Bóng của hai đứa tôi trải dài trên con đường quen thuộc trong buổi chiều hoàng hôn thật mơ hồ. Tuổi trẻ cuối cùng cũng phải dừng lại trong guồng quay của cuộc sống. Ước mơ cuối cùng cũng lụi tàn trong mấy chữ cơm áo gạo tiền. Cuối cùng vẫn phải tạm biệt thời thanh xuân ngây thơ tươi đẹp.

Chúc cho tôi, bạn bè tôi cũng như mọi cô gái ở độ tuổi của tôi có một đời bình an vui vẻ, cứ mạnh dạn tiến về phía trước thành công đang đón chờ bạn. Dù bạn đi đường thẳng hay đường vòng, dù bạn gặp khó khăn đến thương tích đầy mình thì cũng phải đứng dậy và đi tiếp vì ngoài bạn ra không ai có thể quyết định tương lai của bạn. Thành công của ngày hôm nay phải trả giá bằng nỗi đau của ngày hôm qua.

GIÁP HẢO

Bạn đang đọc bài viết “Tạm biệt thanh xuân!” – của tác giả Giáp Hảo. Đây là tác phẩm tham gia Cuộc thi Viết Cho Em của ngày mai! do Phụ Nữ 30 Plus tổ chức. Để bình chọn cho tác phẩm, quý bạn đọc vui lòng truy cập [vào đây] để like, bình luận và chia sẻ bài viết này nhằm cổ vũ cho tác giả nhé

 

 

Chia sẻ cho bạn bè:
  •  
  •  
Please Đăng nhập to comment
avatar
200
  Theo dõi phần thảo luận này  
Thông báo

Chị em 8

Đàn ông kết hôn, chỉ có được thêm chứ không có mất đúng không chị em?

E mệt mỏi quá mấy mom ạ!
Phụ nữ k lm ra tiền thật khổ.
Vk ck e ở trọ, e về quê ck là bầu bì luôn nên k xin đc việc gì làm, ở nhà bếp núc ck đi làm về nuôi. E đi khám ở bác sĩ tư thai đc 13 tuần 4 ngày r. Vì xét nghiệm sàn lọc ở bác sĩ tư tiền hơi nhiều mà vk ck cũng k dư dả nên vk ck e quyết định xét nghiệm ở bệnh viện. E đã nhắc ck nhiều lần v…[Xem thêm]

Em có bầu được 6 tháng
Nhưng chưa muốn cưới vì gia đình e thì theo đạo mà b trai thì không..nhưng gia đình nhà trai thì bắt e phải cưới gấp trong tháng này. Vs e cũng chưa cho gd e biết chuyện. Vì sợ mẹ sốc. Nên giờ e vẫn chưa nói. E muốn giải quyết bên này cho êm r mới nói với gd.
Lúc đầu nhà b trai e cũng nói là muốn cưới khi nào thì cưới.nk…[Xem thêm]

Em vừa bị mẹ ck dạy bảo các chị ạ,chuyện là chẳng biết ai đi nói vs bã rằng e gặp ng k chào hỏi.e vừa đi làm dâu hơn nửa năm cả ngày chỉ đi làm tối ms về,mà ra đường đông nv thì e biết ai vs ai mà chào,vs lại ra đường thì nhìn đường mà đi chứ chẳng lẽ cứ để ý ng nọ ng kia để chào họ.Mà tính e k thích nói to nên có khi chào hơi bé nta chẳng nghe ti…[Xem thêm]

E buồn quá các c ak chẳng là ck e đi nước ngoài cặp bồ về đòi chia tay vk . Quá áp lực nên e cũng đồng ý ak khi ly hôn e không lấy bất kỳ cái gì cả . Bây giờ e đã ly hôn ck đc một thời gian rồi và e đã có 1 cháu trai năm nay học lớp 5 bây giờ e buồn vì cs và hoàn cảnh của mình quá . Mong vào đây để đc tâm sự mỗi lòng của mình chuyện của e rất dài…[Xem thêm]

Bài Viết Xem Nhiều

MC. THÙY CHI

MC. HỒNG MƠ

MC. VƯƠNG LÝ

MC. KIM DUNG

ĐƠN VỊ ĐỒNG HÀNH CÙNG PHÁT TRIỂN

Chuyển đến thanh công cụ