13/CT2019: Đơn phương một người lạ!

Nó đơn phương anh! Nó lặng lẽ ngắm nhìn.. nó yêu anh lắm. Nó luôn ở sau anh, ở một góc khuất nào đó mà lẳng lặng theo dõi anh. Nó chưa từng phô bày tình cảm của mình cho ai biết. Mọi thứ.. chỉ âm thầm mà thôi! Anh là chàng trai ấm áp và nhiệt tình với bạn bè, anh vui vẻ hòa đồng, lại thông minh dí dỏm.

Đơn phương lâu lắm rồi, đến cả chính bản thân nó còn chẳng hay biết rằng mình đã rung động vì anh từ khi nào. Là lúc vào cấp ba, nó hay vô tình đâm sầm vào người anh bạn cùng lớp này hay là lúc anh nói anh thích nó rồi bắt đầu cưa cẩm kè kè sát bên nó? Nó không rõ nữa.. chỉ biết ở đây! Ở lòng ngực trái này luôn đập dữ dội khi ở cạnh anh.

Nó.. nó thích anh lắm. Nhưng làm sao nhỉ, khi nó nhận ra thì mọi thứ muộn quá rồi! Anh là một anh chàng cao to với màu da rám nắng. Mỗi lần chỉ cần nhìn thấy bóng lưng ấy, lòng nó lại ấm áp và an toàn đến lạ. Những lần anh cười, khuôn mặt nhỏ của nó cũng sáng bừng vì anh!

Nó lặng lẽ ngắm nhìn.. nó yêu anh lắm. Nó luôn ở sau anh, ở một góc khuất nào đó mà lẳng lặng theo dõi anh. Nó chưa từng phô bày tình cảm của mình cho ai biết. Mọi thứ.. chỉ âm thầm mà thôi! Anh là chàng trai ấm áp và nhiệt tình với bạn bè, anh vui vẻ hòa đồng, lại thông minh dí dỏm.

Còn nó.. nó là ai nhỉ? Nó ít cười ít nói, nó chỉ một mình với bao nỗi buồn luôn bủa vây. Nó và anh là hai con người của hai thế giới. Cho đến khi anh nói là anh thích nó! Nó vẫn lắc đầu từ chối. Bởi vì.. nó tự ti, mặc cảm. Nó che dấu rất giỏi hay anh quá vụng về ngờ nghệch nên không phát giác ra được tình cảm của nó dành cho anh?

Anh nói rằng anh rất run, rất lúng túng khi ở gần nó. Vâng! Nó cũng thế! Nó hướng mắt về sách, bàn tay nhét vào túi áo.. nhưng đôi tay ấy đã rịn ra cả một lớp mồ hôi vì hồi hộp khi anh ngồi kế bên. Phải trách nó hay anh nhỉ? Anh nói thương yêu nó nhưng lời nói như gió như mây.

Đến năm học chung thứ hai, anh xa lánh và lảng tránh nó. Con bé mỉm cười cay đắng. Không sao cả! Anh không thích nó cũng chẳng sao, miễn nó thích anh là đủ! Đâu cần gì thêm. Miệng nó nói vậy đấy nhưng đêm về lại loay hoay với cả trăm ngàn thứ cảm xúc ngổn ngang.

Hôm Anh xỏ tay vào túi, vai đeo ba lô bước cùng với cô gái có mái tóc dài buông xõa trên vai. Cô thật là xinh, thật là đẹp! Nó đứng sau dãy nhà xe vừa cười vừa khóc. Anh hạnh phúc thì tốt rồi, nhưng sao trái tim nó lại đau nhức như thế? Năm cuối cấp, anh công khai mình có bạn gái.

Nó chết lặng, cả người như rơi xuống vực sâu. Ruột nay nó thấy anh cười với người khác.. thấy anh sánh vai với đàn em lớp dưới. ruột gan như có ai dùng dao mà đâm vào. Nó nghỉ học, nó không muốn nhìn thấy anh nữa.. nó muốn quên anh! Nó sai rồi, cứ tưởng cho đi là được, đâu biết rằng bản thân cũng khao khát nhận lại! Tình cảm đơn phương đã ba năm rồi, nó nên buông xuống đi được rồi! Vài ngày sau trở lại lớp.. nó ép mình đừng nhìn trộm anh nữa, cũng đừng đi theo anh nữa. Ấy vậy mà con tim vẫn chẳng chịu nghe.

Nó vẫn bước sau anh lúc tan trường. Anh đeo tai phone, đội chiếc mũ lưỡi trai miệng hát vu vơ đi trên con đường quốc lộ. Trời chiều ngả màu cam đỏ hoàng hôn, gió dịu êm. Và.. cái cách nó ra đi cũng thật êm ả! Anh băng qua đường, vì tay mải bấm điện thoại, tiếng nhạc lấn át cả tiếng còi tiếng xe tải nên anh chẳng hay chẳng biết. Nó hoảng sợ khi thấy chiếc xe kia chỉ còn cách anh một quãng ngắn. Nó lao lên kéo mạnh anh ngã sang một bên.

Còn nó! Cả người nhầy nhụa trong vũng máu. Nó mới là người bị đâm! Anh bất ngờ, bàng hoàng. Cả đầu vang lên một tấn câu hỏi. Tại sao cô lại đi theo anh? Tại sao cô lại kéo anh ra. Sóng mũi anh cay xọc, con mắt đỏ ngầu. Lòng hoang mang cực độ. Anh lại gần nó, gọi tên nó. Nó nằm đấy hấp hối, mắt lim dim miệng vẽ ra nét cười. Nó nhìn anh, cái nhìn trìu mến đến lạ. Anh gào lên gọi xe cấp cứu. Nước mắt bỗng chóc lăn dài. Nó ngốc quá! Nó mấp máy môi bảo rằng nó thích anh! Anh biết! Anh biết mà! Anh cũng rất yêu nó.

Những chuyện anh làm chỉ vì muốn nó ghen! Chỉ vì muốn nó can đảm mà thừa nhận. Nhưng tại sao chứ? Tại sao bây giờ nó mới nói? Nó nắm chặt tay anh.. nó bảo anh đừng khóc. Nó bảo anh hãy sống mạnh khỏe và an nhiên! Cả cơ thể nó run lên. Bàn tay bỗng chốc chẳng còn sức lực buông thõng xuống. Nó… đã đi như thế! Ra đi thật thảnh thơi! Nó chẳng còn vướng bận chút gì nữa. Được nói ra những lời tận sâu đáy lòng thật thoải mái, tình cảm được đáp nhận.. thật chẳng còn gì hơn! “nếu có thể..một lần thôi cũng được, quay lại nhìn em, để biết em cũng chờ đợi, cũng sợ mất anh nhiều như thế nào nhé…” “Nhiều lần ngập ngừng muốn ngỏ ý… Tiếng yêu thương sao chưa thành câu”.

…Yêu đơn phương, đó không được gọi là tình yêu, vì tình yêu phải đến từ hai phía. Đơn phương thiệt thòi lắm, buồn lắm mà cũng đau lòng lắm. Bởi tất cả những cảm xúc, đều phải giấu kín trong lòng, sợ người ta biết, sợ người ta không yêu, sợ người ta xa lánh,… Sợ trái tim vỡ tan.

PHAN NHÃ PHƯƠNG

Bạn đang đọc bài viết “Đơn phương một người lạ!” – của tác giả Phan Nhã Phương. Đây là tác phẩm tham gia Cuộc thi Viết Cho Em của ngày mai! do Phụ Nữ 30 Plus tổ chức. Để bình chọn cho tác phẩm, quý bạn đọc vui lòng truy cập [vào đây] để like, bình luận và chia sẻ bài viết này nhằm cổ vũ cho tác giả nhé

 

Chia sẻ cho bạn bè:
  •  
  •  
avatar
200
  Theo dõi phần thảo luận này  
Thông báo

Có Thể Bạn Quan Tâm

Chuyển đến thanh công cụ