20/CT2019: Tôi không còn tự làm tổn thương mình vì anh nữa!

Tôi đã không còn tự rạch tay. Tôi đã không còn khóc với anh.  Tôi đã không làm bất cứ điều gì kể cả tổn thương mình để đổi lấy sự quan tâm của anh nữa. Tôi đã đi tập thể dục. Đã đi ngủ lúc 10 giờ tối. Đã gặp gỡ nhiều người và sống thật lành mạnh. Đã đứng dậy trên đôi chân của chính mình.

Cả đời này tôi cũng chưa bao giờ nghĩ sẽ có lúc bản thân rơi xuống đáy vực sâu.

Điều mà không ai nghĩ sẽ xảy ra với tôi, một con người có tất cả.

Phải, tôi có tất cả mọi thứ. 18 tuổi, tôi có ba mẹ yêu thương tôi, có bảng thành tích dài để người ta ngưỡng mộ, có người yêu thương bên cạnh tôi.

Và năm tôi 18 tuổi, tôi có cả sự chênh vênh đầu tiên trong cuộc đời.

Đó là khi tôi bước chân vào cuộc sống đại học. Thời gian đầu, tôi hòa nhập rất tốt. Chẳng có cái gọi là sốc văn hóa, chẳng có giọt nước mắt nhớ nhà đến nao lòng. Tôi cứ thế trải qua những tháng năm đầu tiên của thời sinh viên tươi đẹp.

Cho đến khi tôi gặp anh, một người đàn ông trưởng thành yêu tôi theo cách của người trưởng thành. Anh đến bên cạnh tôi nhẹ nhàng như cách câu nói yêu được thốt lên. Cũng từ giây phút đó, anh phát hiện ra sự thật ẩn giấu đằng sau con người tôi.

Rối loạn lo âu. Trầm cảm.

Tôi năm 18 tuổi, mắc căn bệnh tâm lý đầu đời. Những cơn đau không kiểm soát, những sự thăng trầm trong cảm xúc không tài nào quản lý nổi. Tôi sẽ ngồi thẩn thờ bên cửa sổ, không vì bất cứ điều gì, ánh nhìn vô định xa xăm, không nghĩ về bất cứ ai. Tôi sẽ đập phá mọi thứ, sẽ gào khóc trong vô vọng khi phải ở một mình.

– Em điên à? Sao lại tự rạch tay?

Anh như quát vào mặt tôi khi nhìn thấy ba vết cắt vẫn còn những giọt máu li ti đọng lại trên tay tôi. Cánh tay không chút tì vết, giờ điểm vào những đóa hoa đỏ thẫm. Đẹp mà phải không?

– Không, chẳng đẹp chút nào. Thật điên rồ.

Anh cẩn thận lau vết máu cho tôi, giọng vẫn hằn học vì tôi “lại” một lần nữa tự làm tổn thương chính mình. Biết làm sao…tôi đau lắm, đầu tôi như có ai giày xé. Nhưng khi con dao kia chạm vào da thịt, tôi sẽ không còn đau nữa.

Người ta nói tôi có tất cả, tôi chẳng việc gì phải trở nên buồn chán. Lắm lúc nghĩ lại, có khi người ta nghĩ rằng tôi chỉ đang diễn một vở bi kịch để cầu  mong sự thương hại. Nhưng tôi không thể giải thích. Tôi không biết. Tất cả mọi thứ, tôi đều không biết. Câu hỏi tại sao, tôi đây cũng rất muốn hỏi.

Tôi đến gặp bác sĩ tâm lý. Nhưng không có kết quả, chỉ vì tôi không đủ sức chi trả viện phí. Một mình tôi sống dựa vào chu cấp của gia đình, không thể trả nổi con số cao như vậy. Nhưng tôi chưa bao giờ có ý định cho bố mẹ biết. Bố mẹ tôi đã lớn tuổi, cũng đang mang bệnh trong người. Khi tôi còn chưa thể báo đáp cho họ, tốt nhất nên làm họ yên lòng. Ít nhất trong mắt bố mẹ, tôi vẫn sẽ là đứa con vui vẻ hạnh phúc như ngày nào. Tôi nghĩ mình làm đúng.

Phụ nữ cần gì trong một mối tình?

Phụ nữ mắc bệnh tâm lý sẽ cần gì trong một mối tình?

Có lẽ cũng không khác biệt nhiều lắm, đơn giản vì tôi chỉ cần một người bên cạnh, dù đang tỉnh hay mê. Sự khao khát có người bên cạnh của tôi ngày một nhiều hơn, và sẽ dẫn đến đỉnh điểm đau lòng rằng tôi lại tiếp tục tự tổn thương mình để tìm thấy sự lo lắng trong ánh mắt anh.

Một ngày nắng đẹp, nhưng lòng tôi thì nổi sóng dữ dội. Một căn phòng trống rỗng. Bản nhạc trong điện thoại tôi vẫn đang phát, là “Everything’s okay”, nhưng lại chẳng có chút tác dụng xoa dịu tâm trạng tôi lúc này. Bản nhạc duy nhất mà tôi cảm thấy hữu hiệu nhất là tiếng khóc thảm hại của chính tôi. Tôi sẽ gào lên như một đứa trẻ, sẽ đập phá tất cả mọi thứ, tôi sẽ…

Nhưng cuối cùng, thứ tôi tìm đến lại là một con dao.

Từng vết từng vết, máu chảy xuống, thấm ướt chăn và gối. Cũng giây phút đó, tôi bàng hoàng nhận ra, những vết cắt kia cuối cùng cũng không còn làm tôi đau nữa. Tôi mỉm cười trong vô thức, đón nhận cảm giác tuyệt vời nhất lúc này, ở đây, trong căn phòng cô độc.

Có tiếng chuông điện thoại, tôi vẫn chỉ mới cắt được một nửa, máu vẫn còn chưa chảy hết. Đáng ghét. Nhưng tâm trạng tôi lại như có nắng rọi vào, là anh.

– Em đăng cái gì trên facebook?

– Ừm..

– Nói anh nghe, có phải em lại rạch tay không? Bé à.

Ô kìa, giọng nói thân thương tôi mong mỏi. Sự quan tâm lo lắng tôi đang khao khát. Tôi thành công rồi. Cuối cùng tôi cũng đã nhận được sự quan tâm mà tôi mong muốn. Nước mắt không kìm lại được, và thế là lại bật khóc nức nở. Khóc như một đứa trẻ con cần mẹ dỗ.

– Ở yên đấy, anh sẽ chạy về. Ngay lập tức.

Anh sẽ về đây, sẽ lại ôm tôi, sẽ hôn tôi, sẽ cho tôi sự vỗ về tôi đang mong chờ. Máu vẫn chảy, nhưng con dao đã được buông xuống từ lâu. Lắm lúc nghĩ lại tôi vẫn tự hỏi, tôi làm phụ nữ chỉ để trông chờ sự thương cảm của người bạn tình hay sao…Mà sao tôi bây giờ, thảm hại thế này.

Bản nhạc vẫn phát đều đặn, nước mắt vẫn rơi tí tách, nhưng không còn tiếng tôi gào khóc nữa, căn phòng như chìm vào khoảng không vô định, tối om. Anh đâu? Sao vẫn chưa về…

– Anh đây, anh vẫn ở đây.

Phải, anh vẫn ở đây, đang ôm chặt tôi trong tiếng thở dốc. Chắc là anh vừa chạy từ chỗ để xe lên đây. Tôi vòng tay ôm anh, máu thấm vào chiếc áo sơ mi trắng. Tôi như thấy nắng nhảy múa sau cơn mưa rào mùa hạ.

Rất lâu sau đó, khi bệnh tình tôi dần có chuyển biến tốt, anh đã nói với tôi rằng:

– Phụ nữ là để yêu thương. Người yêu là để phụ thuộc. Nhưng em là chính em.

Câu nói thốt ra trong một chiều nắng nhẹ, dưới tán cây me già nơi góc công viên nhỏ, vậy mà theo tôi suốt cả cuộc đời.

– Em cần trưởng thành, em không thể tự làm tổn thương em nữa.

– Trưởng thành phải trả giá như thế sao?

– Ừm, có lẽ. Tin anh, rồi một ngày em sẽ có thể tự đứng vững mà không cần anh nữa. Anh vẫn ở phía sau em, là điểm tựa nếu em vấp ngã. Nhưng em phải tự mình đứng dậy, bé ơi.

Im lặng, có chút xấu hổ. Tôi xấu hổ. Vì nhớ lại khoảng thời gian qua, tôi đã quá khao khát sự quan tâm của anh. Tôi đánh mất năng lực tồn tại của bản thân mình. Để rồi giờ đây, khi vết thương trên tay đã thôi chảy máu, tôi mới nhận ra, phụ nữ hay đàn ông, tất cả đều có thể tự đứng dậy.

Anh cầm bàn tay tôi, vuốt ve lên vết cắt đã thành sẹo, giọng trầm ấm thân thương:

– Đây là dấu ấn cho sự trưởng thành của em.

Nói đoạn, lại nhìn thẳng vào mắt tôi, trìu mến.

– Anh tin em.

Đến giờ nhớ lại, tôi không nhớ mình đã sống sót như thế nào trong những năm tháng khốn cùng đó, hoặc có thể bản thân tôi đang tự huyễn hoặc mình đã thoát ra khỏi vực sâu đó, nhưng thực chất trái tim tôi vẫn bị bóng tối che phủ. Dẫu sao, lời nói của anh đã có hiệu nghiệm.

Tôi đã không còn tự rạch tay.

Tôi đã không còn khóc với anh.

Tôi đã không làm bất cứ điều gì kể cả tổn thương mình để đổi lấy sự quan tâm của anh nữa.

Tôi đã đi tập thể dục.

Đã đi ngủ lúc 10 giờ tối.

Đã gặp gỡ nhiều người và sống thật lành mạnh.

Đã đứng dậy trên đôi chân của chính mình.

Vì tôi không muốn anh đau lòng, không muốn tự chôn vùi mình trong bóng đêm nữa.

Trên hết, vì tôi là con gái, mà phụ nữ càng cần phải chứng tỏ rằng mình có thể.

Ngay thời khắc này, tôi đang đón sinh nhật lần thứ 19. Tạm biệt tuổi 18 chênh vênh của tôi. Tạm biệt những ngây dại buổi đầu đời. Chỉ xin giữ lại duy nhất vết sẹo này, nó sẽ chứng kiến một tôi trưởng thành hơn nữa.

Cầu mong tuổi 19, tuổi 20, và cả cuộc đời tôi đều được bình an.

Trên đôi chân chính mình.

NGUYỄN HOÀNG PHI YẾN

Bạn đang đọc bài viết “Tôi không còn tự làm tổn thương mình vì anh nữa” – của tác giả Nguyễn Hoàng Phi Yến. Đây là tác phẩm tham gia Cuộc thi Viết Cho Em của ngày mai! do Phụ Nữ 30 Plus tổ chức. Để bình chọn cho tác phẩm, quý bạn đọc vui lòng truy cập [vào đây] để like, bình luận và chia sẻ bài viết này nhằm cổ vũ cho tác giả nhé!

 

Chia sẻ bài viết này:
  •  
  •  
Please Đăng nhập to comment
avatar
200
  Theo dõi phần thảo luận này  
Mới nhất Cũ nhất Có nhiều bình chọn nhất
Thông báo
Dương Kim Thư
Thành viên Top1

Xúc động quá!

Latest Activity

Thành viên năng động gần đây

Yến Su
Thùy Chi
Ảnh hồ sơ của Dương Kim Thư
Ảnh hồ sơ của Thu Hương
Ảnh hồ sơ của Bộ phận kĩ thuật
Hướng Dương
 

PHỤ NỮ 30 PLUS - MIỀN BẮC

Trưởng nhóm nội dung: Ms. Nguyễn Ngọc Yến
Hotline: 0976.086.628
Thư điện tử: yenpn30@gmail.com
Hợp tác truyền thông: 096.117.6066
Văn phòng Biên tập & Quản trị
Tòa nhà CT3A KĐT Mễ Trì Thượng Số 10 Đại lộ Thăng Long - Hà Nội
 

PHỤ NỮ 30 PLUS - MIỀN TRUNG

Trưởng nhóm nội dung: Ms. Nguyễn Ngọc Yến
Hotline: 0976.086.628
Thư điện tử: yenpn30@gmail.com
Hợp tác truyền thông: 096.117.6066
Văn phòng Biên tập & Quản trị
Tòa nhà CT3A KĐT Mễ Trì Thượng Số 10 Đại lộ Thăng Long - Hà Nội
 

PHỤ NỮ 30 PLUS - MIỀN NAM

Trưởng nhóm nội dung: Ms. Nguyễn Thùy Chi
Hotline: 037.4102.933
Thư điện tử: thuychictv@gmail.com
Hợp tác truyền thông: 096.117.6066
Văn phòng Biên tập & Quản trị
Tòa nhà CT3A KĐT Mễ Trì Thượng Số 10 Đại lộ Thăng Long - Hà Nội
 
RADIO PHỤ NỮ
Trưởng nhóm nội dung: Ms. Nguyễn Thùy Chi
Hotline: 037.4102.933
Thư điện tử: thuychictv@gmail.com
Hợp tác truyền thông: 096.117.6066
Văn phòng Biên tập & Quản trị
Tòa nhà CT3A KĐT Mễ Trì Thượng Số 10 Đại lộ Thăng Long - Hà Nội
 
Chuyển đến thanh công cụ