26/CT2019: Những trăn trở không tên!

Thanh nhanh chóng bước những bước chân vội vã trở về khu nhà trọ, nắng vẫn chói chang trên đỉnh đầu, lòng cô cũng đã nhẹ nhàng hơn ‘Vậy là đã thi xong môn cuối rồi, giờ trở về với bố mẹ thôi!’- Thanh chắc mẩm như thế, mặc dù lúc vừa nãy cô làm bài thi cũng không tốt lắm nhưng chỉ nghĩ đến giây phút thu xếp, dọn đồ về quê nhà, lòng cô chợt thấy bình yên đến lạ, giống như mọi lo toan bộn bề của cuộc sống xa nhà bỗng dưng tan biến hết.

Từng giọt mồ hôi vẫn tiếp tục chảy, lăn dài trên trán, tay Thanh không ngừng đưa lên lau, cô không thể phủ định rằng nơi phố thị Hà thành này- nơi mà cái nắng gay gắt, chói chang chỉ chực để thiêu đốt người ta mỗi khi ra đường.Căn phòng Thanh ở trọ chỉ rộng tầm hơn 10 mét vuông, mặc dù trên mái đã trần qua một lớp xốp nhưng cái nóng như ở gần ngay Hỏa Diệm Sơn vẫn không chút nguôi ngoai, khiến cô luôn e dè mỗi khi bước về căn phòng nơi mình trọ. Thanh từ từ rút ra trong cặp chiếc bánh mì- bữa trưa mà cô sẽ ăn sau khi về quê, trong tâm trí cô lúc nào cũng vội vàng mỗi lần chuẩn bị về nhà khiến cô chẳng còn tâm trí nào để nấu cơm.Vả cũng thật lười với một cô sinh viên ở một mình, cái thời tiết nắng nóng ở miền Bắc này càng khiến cho con người ta chả muốn nấu ăn gì.

– Trời, đã 12 giờ rồi sao!-Thanh ngạc nhiên xen lẫn hốt hoảng.

Cô với vội cái điện thoại trên bàn, mắt nhanh chóng tìm đến số máy của mẹ:

– Alo, mẹ ạ, chiều con về quê, chắc con đi chuyến xe 2 giờ rưỡi mẹ ạ!

– Ờ, lúc nào ra bến xe thì gọi cho tao để tao với bố mày đỡ lo!

– Vâng ạ, con biết rồi, vậy mẹ nghỉ ngơi ăn cơm đi mẹ nhé!

Vừa cúp máy, Thanh lấy cái balo rồi dọn dẹp đồ đạc, quét dọn căn phòng, sắp xếp lại vài thứ cho gọn gàng để đề phòng lũ chuột nhắt tấn công.Cô đã từng có một phen hốt hoảng vì lũ chuột lẻn vào phòng cô lúc nửa đêm để quậy phá hết căn phòng, nào mì tôm, bánh kẹo, xô gạo…chúng kêu và chạy ầm ầm trên trần nhà lúc cô ngủ như đang mở buổi tiệc tùng thâu đêm suốt sáng vậy.

– Bác ơi, chiều nay cháu về quê nghỉ hè rồi, tiền phòng tháng tới để lúc nào cháu lên cháu đóng sau bác nhé!-Thanh cất lời nói với bác chủ trọ.

– Mày về quê à, nghỉ hè sớm thế? Ừ, cứ lúc nào lên thì đóng tiền lúc ấy.

– Cháu về đây ạ!

Thanh vừa dứt lời cũng là lúc cô khoác cái balo to đùng đi ra cổng, tạm rời khu trọ-nơi mà cô đã gắn bó và sinh sống gần một năm nay để học tập.Cái nắng vẫn chói chang, đồng hồ điểm 1 giờ, Thanh bước vội đi qua những con đường đầy khói bụi mù, cô sẽ tạm xa nơi này một tháng-1 khoảng thời gian không dài cũng không ngắn nhưng có thể sẽ khiến con người ta tạm quên đi một vài cái khá quen thuộc nơi mình từng gắn bó.

– Cuối cùng thì xe bus cũng đến rồ i-Thanh lẩm bẩm trong miệng.

Từ đây đi đến bến xe về quê Thanh khoảng 30 phút, vẫn con đường ven đê sông Hồng quen thuộc.Thanh ngồi xuống hàng ghế cuối cùng và ngủ một giấc, cô như nắm gọn trong lòng bàn tay những điểm đỗ của xe, đã hai năm cô đi về trên cái xe bus này, ngoại trừ những lần Thanh xuống nhầm điểm khiến cô phải đi bộ mất một đoạn vì bệnh mù đường muôn thuở ấy!

Thanh nhanh chóng đến bến xe, cô đảo mắt nhìn một lượt để tìm kiếm cái xe về quê.

– Nó kia rồi- Mắt cô chợt bừng lên, đôi môi mỉm cười như vừa khổ công tìm thấy một cái gì đó.

Thanh cầm điện thoại vừa gọi cho mẹ, vừa bước chân lên xe, cái cảm giác ngồi yên vị trên ghế khiến cô như cảm nhận thấy chút hương vị gần gũi của sự trở về, của nơi thôn quê, những con đường có rặng cây xanh ngát và cả những cánh đồng lúa đang mùa gặt…Cảm giác ấy thật nhẹ nhàng mà bình yên biết bao!Hôm nay xe có vẻ vắng khách, Thanh kéo rèm cửa nhìn con đường nơi thủ đô một lần nữa, cảnh náo nhiệt, đông đúc, từng hàng xe đang len nhau, tấp nập và hối hả theo nhịp đập cuộc sống. Cô chợt thở dài ngao ngán, nét mệt mỏi dần hiện lên khuôn mặt của cô gái vốn yếu đuối ấy, hơn một tháng-khoảng thời gian cô ôn thi trong áp lực đè nén nay đã kết thúc, cô cảm thấy gánh nặng ấy nay đã nhẹ hẳn đi, giờ cô có thể xả stress được rồi.

Chiếc xe lao băng băng trên những khung đường dài đằng đẵng, Thanh vừa tỉnh dậy sau một giấc ngủ dài trên xe, những tiếng nói chuyện thì thầm của vài người trên xe, tiếng gọi hẹn trả hàng của người phụ xe, tiếng trẻ con khóc,..hòa lẫn vào tiếng hát từ cái loa trên trần xe, làm Thanh mơ màng khó hiểu, một bầu không khí hỗn độn càng làm cho Thanh muốn trở về nhà nhanh hơn.

– Cho cháu đến ngã ba đằng kia với ạ-Thanh lên tiếng nhắn bác lái xe.

Cô là người cuối cùng còn sót lại trên chiếc xe này, cô thấy cảm kích bác tài vì bác đã chở cô thêm 1 đoạn đường nữa.Bước chân xuống con đường làng quen thuộc, Thanh rảo bước lướt qua những cánh đồng lúa giờ chỉ còn sót lại vài mô rạ, vài ruộng đã xanh mạ cấy, mục đích cô muốn về nhà ngay hôm nay cũng vì cô muốn phụ mẹ đi cấy, cô nghĩ mình có thể đỡ đần giúp mẹ cô vài việc trong những ngày hè oi bức như thế này.

– Mày đã về quê nghỉ hè rồi ấy hở?-Tiếng mấy bác ngồi tám chyện ở một nhà cạnh ven đường.

– Dạ vâng ạ, cháu thi xong rồi nên về quê luôn ạ!

Thanh cũng chả biết rõ mấy bác đó là ai, chỉ biết rằng cái mặt cô đi đâu là ai cũng biết cô con của ai trong làng.Nhiều lúc cô cũng khá bất ngờ nhưng cô vẫn mỉm cười hỏi thăm và đáp lại mấy lời tò mò của vài cô bác nhiều chuyện.Tiếng cạch cổng làm mấy con chó ở nhà cất tiếng sủa, cũng đã một tháng Thanh chưa nhìn và ôm lấy chúng, cô sà ngay vào mắng yêu vài câu và nhẹ nhàng vuốt ve từng túm lông trên người chúng.

– Mày đã về rồi à?-Tiếng bố Thanh làm cô giật mình.

– Ôi, bố, mẹ vẫn đang làm vườn hở bố?

– Mẹ mày ra ngoài đồng xem người ta cày bừa cho chưa để mai còn đi cấy.

Cô vội cất đồ và thay quần áo rồi đem rá đi vo gạo, cô chắc mẩm mẹ còn lâu mới về nên cô đã bắt tay ngay vào việc nấu cơm.Ngày mai sẽ là một ngày bận rộn với cô đây, Thanh nghĩ thầm trong đầu, ngày mai cô sẽ cùng mẹ đi cấy ngoài ruộng.

Chẳng mấy mà trời đã sẩm tối, mẹ cô cũng đã kịp về:

– Ôi, mệt quá, mày về rồi à, mai mày đi cấy với tao đấy!

– Vậy ruộng cày xong rồi hở mẹ?

– Ờ, ruộng ngả xong rồi, mai hai mẹ con đi cấy, có mày rồi tao đỡ phải thuê thêm người cấy, đỡ thêm một khoản tiền chi ra.

Nhiều khi Thanh cứ thắc mắc một điều tại sao mẹ cô cứ phải lọ mọ đi cấy trong khi xung quanh làng người ta đều gieo thẳng hết cả, nhưng rồi cô nghe mẹ cô giãi bày ‘Đi cấy cho nó xong luôn đi, đỡ phải suốt ngày ra nom lúa, chứ gieo thẳng mai kia tao dặm gãy lưng à, toàn mấy con cò nó ra nhặt hết mấm lúa, rồi lại mất mấy buổi để dặm lúa, mệt lắm!’, Thanh thấy mẹ nói cũng có lí, thà mất vài buổi mà cho chắc chứ cứ suốt ngày đi nom lúa, xin lúa đi dặm cả tháng trời thì mệt thật luôn.Màn đêm nhanh chóng buông xuống, Thanh chìm dần vào giấc ngủ từ lúc nào không hay:

– Nài, Bé ơi, dậy thôi!-Tiếng mẹ Thanh gọi cô.

– Con dậy ngay đây!

Miệng Thanh nói nhưng mắt cô vẫn nhắm nghiền chưa mở được, thời gian sinh học đảo lộn thật sự khó khăn với cô sinh viên vốn đã quen dậy từ 8 giờ.

– Giờ mới có 5 giờ sáng,-Thanh lẩm bẩm trong miệng.

– Dậy sớm đi cấy cho đỡ nắng-Mẹ cô đã đáp lời ngay như thể đã đọc được suy nghĩ của cô.

5 giờ 15 phút, hai mẹ con cô đã có mặt ngay ở ruộng, Thanh nhanh chóng bước xuống ruộng để cấy, cái bước chân trùng trùng như bị mất lực, cơ thể bị mất thăng bằng khiến cô chỉ trực ngã xuống ruộng.

– Gớm, đã đi cấy sớm thế, nay được con gái về cấy hộ, sướng nhớ- Bác Tuyết ruộng bên đã mở lời ngay với mẹ Thanh.

– Em sướng quá ấy chứ, vớ được ngay nhân lực về hộ, không thì chết, một mình em lọ mọ có mà gãy lưng!

Bác vẫn chưa thôi rồi nói với sang Thanh ngay:

– Mai sau mày cứ lấy mẹ thằng chồng nào giàu vào, chứ làm nông thế này khổ lắm mày ạ, đời bọn tao khổ thế này rồi, đời chúng mày phải sướng…

Thanh chưa kịp nói mẹ cô đã nói thêm vào:

– Chị bảo chúng nó làm nông nghiệp như mình làm gì, có cái lớp già như mình thì gỡ gạc vài sào ruộng, quanh năm chân lấm, chân nép, mà thu có được bao nhiêu đâu, bọn trẻ không học thì chúng nó đi làm công ty, mỗi tháng cũng kiếm được 5,6 triệu, mình làm ở quê cấy mấy sào ruộng đủ ăn thì làm đến bao giờ!

Thanh vừa làm vừa ngẫm một hồi lâu, cái suy nghĩ cô cũng đã luôn nghĩ, tương lai của cô, rồi công việc và cả một sự nghiệp trước mắt nữa, nơi thôn quê nghèo với những công việc sớm tối vất vả,  nơi mà bố mẹ cô tích cóp những đồng tiền gửi cho cô để đi học, nơi mà chứa đựng đầy ắp hi vọng với những mong ước cho con cái có một cuộc sống tốt đẹp hơn.Tất cả những điều ấy khiến cô cứ mãi trăn trở về một con đường – cái con đường mù mịt tương lai của cô, cô cũng không còn nhỏ nữa, cô cũng đã học hết năm hai của một trường đại học, và chỉ hai năm nữa thôi – cái khoảng thời gian tưởng dài mà cứ vùn vụt trôi ấy, nó nhanh lắm, rồi chẳng mấy chốc cô sẽ ra trường và bươn chải, chật vật trong cái cuộc sống vạn biến, những dự định, những mơ ước, có cả những đam mê của tuổi trẻ mà cô vẫn chưa thực hiện xong.

Thanh tưởng tượng mọi thứ trong đầu, những tâm sự của mẹ và các bác cùng làng, cô thấy bản thân mình cần phải cố gắng nhiều hơn nữa để đem lại một cuộc sống tốt đẹp hơn, chỉ như vậy, cô mới có thể bù đắp những khổ cực mà bố mẹ cô đã trải qua. Thanh chiêm nghiệm ra rằng, cô muốn giúp đỡ bố mẹ có thể là những công việc tay chân chốc lát nhưng đó không phải là việc cô gắng làm, điều bố mẹ luôn mong mỏi chính là một công việc, một tương lai, một niềm tin và những động lực họ truyền cho cô, như ngọn lửa tiếp sức cho những mục tiêu sắp tới, đã đến lúc cô phải tự mình bước ra khỏi cái vòng an toàn để tìm hiểu và khám phá những điều mới lạ, những chân trời bổ ích, những khó khăn, trắc trở, để cho cô có thể vững tin khi bước chân vào đời…Đang mải mê suy nghĩ, Thanh bất giác giật mình bởi giọng nói của mẹ cô:

–  Mày cấy kiểu gì mà lệch hết cả hàng, chỗ dày, chỗ lại thưa thế này!

– Gớm, nó cấy hộ cho là tốt đấy, tôi còn chả có ai cấy hộ cho đây này!

Thanh khẽ cười, cô cũng không hiểu sao mình lại muốn cười như thể cô vừa chiêm nghiệm ra điều gì đó to tát lắm, và quả thực nó to tát thật.

– Con cấy được gần một lối rồi mẹ nhé!

– Ờ, mày thì càng ngày càng lên tay! Con nhà nông thì phải biết tí đồng ruộng chứ như tiểu thư dởm ấy, ra ngoài lại kể là em con nhà nông nhưng không biết cây lúa trông như thế nào thì người ta cười cho, nhưng giúp tao thế là được, cái này cũng không cần phải phát huy!

Thanh như hiểu được ý của mẹ, hai người vẫn tiếp tục cấy, những câu tám chuyện không ngớt và những tiếng cười ròn tan như xua đi cái mệt nhọc của vụ mùa bận rộn ấy, Thanh ngẩng nhẹ đầu lên, cái nắng vẫn chói chang, soi rõ hai bóng mẹ con in xuống mặt ruộng, cô vội lau nhẹ mồ hôi rồi lại cúi xuống cấy tiếp…

VŨ HƯƠNG

Bạn đang đọc bài viết “Những trăn trở không tên!” – của tác giả Vũ Hương. Đây là tác phẩm tham gia Cuộc thi Viết Cho Em của ngày mai! do Phụ Nữ 30 Plus tổ chức. Để bình chọn cho tác phẩm, quý bạn đọc vui lòng truy cập [vào đây] để like, bình luận và chia sẻ bài viết này nhằm cổ vũ cho tác giả nhé!

 

Chia sẻ cho bạn bè:
  •  
  •  
Please Đăng nhập to comment
avatar
200
  Theo dõi phần thảo luận này  
Mới nhất Cũ nhất Có nhiều bình chọn nhất
Thông báo
Phạm Quang Dinh
Ảnh đại diện

cảm xúc rất chân thật làm mình nhơ tới mẹ đang ở quê mà mình thì bận học hè không về

Dương Hòa
Ảnh đại diện
Dương Hòa

Giọng văn mộc mạc, tự nhiên và rất cảm xúc. Chú ý chọn lọc từ ngữ ở một số chỗ cho hoàn hảo hơn nhé!

remain
Ảnh đại diện
remain

mình muốn hỏi cậu một câu: khi không còn bố mẹ nữa những thành quả đạt được liệu còn ý nghĩa không?

Latest Activity

PHỤ NỮ 30 PLUS - MIỀN BẮC
Trưởng nhóm nội dung: Ms. Ngọc Yến
Hotline 0976.086.628
Thư điện tử yenpn30@gmail.com
Hợp tác truyền thông
096.117.6066
Văn phòng Biên tập & Quản trị
Tòa nhà CT3A KĐT Mễ Trì Thượng Số 10 Đại lộ Thăng Long - Hà Nội
PHỤ NỮ 30 PLUS - MIỀN TRUNG
Trưởng nhóm nội dung: Ms. Ngọc Yến
Hotline 0976.086.628
Thư điện tử yenpn30@gmail.com
Hợp tác truyền thông
096.117.6066
Văn phòng Biên tập & Quản trị
Tòa nhà CT3A KĐT Mễ Trì Thượng Số 10 Đại lộ Thăng Long - Hà Nội

PHỤ NỮ 30 PLUS - MIỀN NAM
Trưởng nhóm nội dung: Ms. Thùy Chi
Hotline 037.4102.933
Thư điện tử thuychictv@gmail.com
Hợp tác truyền thông
096.117.6066
Văn phòng Biên tập & Quản trị
Tòa nhà CT3A KĐT Mễ Trì Thượng Số 10 Đại lộ Thăng Long - Hà Nội
RADIO PHỤ NỮ
Trưởng nhóm nội dung: Ms. Thùy Chi
Hotline 037.4102.933
Thư điện tử thuychictv@gmail.com
Hợp tác truyền thông
096.117.6066
Văn phòng Biên tập & Quản trị
Tòa nhà CT3A KĐT Mễ Trì Thượng Số 10 Đại lộ Thăng Long - Hà Nội
Chuyển đến thanh công cụ