06/CT2019: Gửi mẹ lời xin lỗi!

Phụ Nữ 30 Plus – Con đã không trân trọng khi mẹ còn ở bên, con cảm thấy con may mắn hơn đứa trẻ đó rất nhiều mà không nhận ra. Con đã nhìn ra lỗi của mình rồi mẹ ơi! Mỗi lần mẹ khoan dung ôn tồn chỉ bảo để con sửa lỗi con thấy mình lớn ra một chút, trưởng thành một chút.

Gửi mẹ!
Trên cuộc đời này, không ai mà yêu thương con vô điều kiện như mẹ. Mẹ chỉ có một giống như mặt trời vậy chỉ duy nhất có một mà thôi. Tình mẫu tử của một người mẹ dành cho đứa con của mình thiêng liêng, vô bờ bến đến nhường nào, cái thứ tình cảm này càng ngày càng thể hiện rõ qua những cử chỉ, hành động… của mẹ dành cho con.

Khi con dần hiểu chuyện ra thì cũng là lúc con có thể cảm nhận được tình yêu thương con của mẹ nó thế nào. Thật may là không quá trễ do sự vô tâm của con dành cho mẹ và mọi người trong gia đình.

Mọi người chúng ta ai chả muốn lớn lên trong vòng tay ấm áp của mẹ. Thời gian trôi đi, cái thứ tình cảm đó càng lớn dần mãi và vô tận, khó có từ ngữ nào có thể diễn tả hết sự bao la, mênh mông ấy.

Mẹ con không đẹp như những người khác. Sự tần tảo, công lao của mẹ, những hi sinh cao cả đều được thấy rõ trên từng nếp nhăn trên mặt mẹ, Đã rất lâu con không để ý gì nhiều đến mẹ. Rồi một ngày con cảm thấy có gì đó ân hận khi nhìn mái tóc mẹ đã xuất hiện tóc bạc, rất nhiều là đằng khác. Cùng với đôi bàn tay sần sùi, khô ráp vì làm việc nặng quá nhiều.

Sự thay đổi vẻ bề ngoài khác xa với trước đây của một người đàn bà đã ngoài bốn mươi tuổi suốt ngày chỉ biết đi làm để kiếm tiền nuôi con cái ăn học thành tài. Cứ như thân cò gầy gò miệt mài kiếm ăn cho bầy con ở nhà trông chờ, bất chấp mọi hiểm nguy. Tuy bận rộn vì công việc quá nhiều nhưng mẹ vẫn không ngừng quan tâm đến gia đình mình.

Nếu có thể xin thời gian trở lại còn vẫn muốn mình là một đứa trẻ còn nằm nôi để ngày ngày đều được nghe tiếng hát ra êm đềm, dẫn lối đưa còn vào giấc ngủ.

“Ầu ơ… ví dầu cầu ván đóng đinh
Cần tre lắc lẽo, ghập ghềnh khó đi
Khó đi mẹ dắt con đi
Con đi trường học, mẹ đi trường đời…”

Kết quả hình ảnh cho mẹ

Con còn nhớ hình ảnh con biết đòi ăn, mẹ đã từ tốn dặm cho con từng muỗng bột. Cái ngày đầu tiên bước vào cổng trường, ngày đầu con bước vào lớp Một, cũng là mẹ người đã cho con đến lớp bằng chiếc xe đạp ọp ẹp, cũ kĩ trên con đường đất gồ ghề, miệng không ngừng động viên, nhắc nhở phải thật ngoan, không được khóc, phải mạnh mẽ vượt qua nỗi sợ sệt, rụt rè.

Từ bao giờ con sợ mình bị bệnh lắm. Vì mỗi lần bị bệnh là y như rằng mẹ sẽ cằn nhằn con không biết tự chăm sóc bản thân, ngang bướng không chịu uống thuốc, hễ thấy thuốc là lén vứt nó đi. Mẹ la rất nhiều, lúc còn nhỏ mỗi lần mẹ la như vậy con cứ lầm lì ra, hầm hầm, quạo bực. Nhưng sau đó mẹ lại chăm sóc, lo lắng lắm. Mẹ không muốn con bị bệnh vì khi ốm rồi là rất lâu hết, thể trạng rất yếu. Từ lúc sinh ra đến giờ, chỉ cảm hay sốt nhẹ thôi cũng phải uống thuốc duy trì tầm một tháng mới khỏi, cơ thể cũng rất ốm yếu.

Nhiều lần con phạm lỗi, mẹ nổi nóng mắng một trận, con cứ cãi lại, ngỗ nghịch, trả treo làm mẹ thêm tức hơn. Lúc ấy mẹ im lặng, không nói gì nữa, quay đi một mạch. Đến lúc con nguôi ngoai, bình tĩnh mẹ lại vỗ về, khuyên bảo con một cách bao dung và dồi dào tình cảm.

Con lại có tính thấy gì đẹp từ bạn lại một mực đòi mẹ mua cho bằng được, mẹ không ngừng ngại bỏ tiền ra mua bằng những đồng tiền chắt chiu sinh hoạt của gia đình. Rồi tiền ăn học, học càng cao chi phí càng nhiều, làm mẹ thêm phần nặng nhọc.

Một ngày nọ, con vô tình thấy được một cậu bé lang thang, đi bán vé số rong ruổi ngoài đường, mời người khác mua vé số nhưng nhìn thấy bộ dạng dơ bẩn, xộc xệch của cậu bé thì những người ấy không mua ủng hộ mà còn xua đuổi bé ấy, cho rằng bé ấy lại gần làm bẩn cả những bộ đồ đắc tiền đang mặc trên người họ. Rồi cậu ấy đi khỏi nơi đó, đến một băng ghế ven đường ngồi rưng rưng khóc.

Con đã đi lại hỏi thăm cậu bé đen nhẻm này, và biết được một việc đứa trẻ tầm chín, mười tuổi là một đứa trẻ mồ côi, không nhà cửa, cù bất cù bơ bị người khác hất hủi. Em ấy tủi thân khóc rất nhiều. Và nói:
– Phải chi em có một gia đình đầm ấm như bao người, em ước có một người mẹ ấm áp, che chở cho em..

Con nghe mà cảm động vô cùng, nên con đã quyết định mua hết mớ vé số còn lại tiếp cậu bé và cho vài chục ngàn để có thể mua gì đó ăn cho đỡ đói.

Con đã không trân trọng khi mẹ còn ở bên, con cảm thấy con may mắn hơn đứa trẻ đó rất nhiều mà không nhận ra. Con đã nhìn ra lỗi của mình rồi mẹ ơi! Mỗi lần mẹ khoan dung ôn tồn chỉ bảo để con sửa lỗi con thấy mình lớn ra một chút, trưởng thành một chút.

Tối con vẫn trằn trọc, vì sao mình lại cư xử với mẹ như vậy, rõ là một đứa con bất hiếu. Rồi con bỗng vỡ òa bật khóc nức nở. Con lại thầm nghĩ “Tại sao mẹ lại yêu thương con như vậy?”, “Lí do nào mà mẹ dám hi sinh cả cuộc đời mình cho con?”. Đó là do tình mẫu tử gắn kết và bao la đến vậy.

Mẹ dám mang trong mình một sinh linh bé bỏng trong khoảng thời gian chín tháng mười ngày chỉ mong đợi cái ngày phanh da xẻ thịt để được gặp đứa con gái nhỏ chào đời. Cả thanh xuân mẹ đã mất từ lâu, kể từ khi có sự góp mặt của đứa con ngang ngược này.

Con đã thấy cái sai của mình rồi mẹ ạ! Bây giờ, con rất lo sợ rằng một ngày nào đó khi con mở mắt thức dậy sẽ không còn thấy mẹ nữa, hình bóng mẹ lúc đó chỉ còn là hư vô, mờ mờ ảo ảo trong sương khói mịt mù. Làm sao để mẹ có thể bên cạnh con suốt đời, mãi mãi và mãi mãi…

Con hứa với trời cao, với mẹ con sẽ không để mẹ buồn vì con một lần nào nữa, con sẽ dành thời gian bên mẹ nhiều hơn, san sẻ với mẹ nhiều hơn, sẽ không để mẹ phiền lòng vì con nữa… Con không biết gì có thể bù đắp hết những gì mẹ làm cho con nhưng chắc rằng từ nay về sau con sẽ không làm mẹ thất vọng vì con.

Còn muốn nói với mẹ một câu nhưng còn không thể thổ lộ trực tiếp với mẹ: MẸ ƠI! CON XIN LỖI MẸ!

DƯƠNG THỤY LAN TRINH

Bạn đang đọc bài viết “Gửi mẹ lời xin lỗi” – của tác giả Dương Thụy Lan Trinh. Đây là tác phẩm tham gia Cuộc thi Viết Cho Em của ngày mai! do Phụ Nữ 30 Plus tổ chức. Để bình chọn cho tác phẩm, quý bạn đọc vui lòng truy cập [vào đây] để like, bình luận và chia sẻ bài viết này nhằm cổ vũ cho tác giả nhé

 

Chia sẻ cho bạn bè:
  •  
  •  
avatar
200
  Theo dõi phần thảo luận này  
Thông báo

Có Thể Bạn Quan Tâm

Đảm nhận vai trò vedette trong show diễn thời trang dành cho thiếu nhi, cả Thanh Hằng và H’Hen Niê như hóa thân thành những cô búp bê xinh đẹp phiên bản phụ nữ trưởng thành vậy.Phụ Nữ à đùng ...
Chuyển đến thanh công cụ