09/CT2019: Thư gửi tôi của những năm tháng sau này!

Mong rằng tôi của sau này sẽ mạnh mẽ vượt qua những thử thách cuộc đời, sẽ bớt chông chênh, dũng cảm mà đối diện. Chúc cho những bạn gái ở độ tuổi nhưng tôi sẽ có nhiều may mắn không phải  mông lung như tôi. Cảm ơn em đã lắng nghe những tâm tư,những phiền muộn của tôi.

Tp. Hồ Chí Minh ngày 15 tháng 05 năm 2019.

  Cô gái của tôi thân mến!

     Em vẫn khỏe chứ? Em dạo này thế nào? Vẫn là cô gái của tôi chứ, một cô gái ngây thơ với nhiều hoài bão ấp ủ. Mọi chuyện vẫn diễn ra suôn sẻ đúng không? Còn tôi bây giờ vẫn ổn. Chỉ là có một chút ủ ê, một chút mệt mỏi, một chút vấp ngã. Tôi đang rất nỗ lực chạy trên con đường mang tên trưởng thành của mình nhưng sao khó khăn quá.

     Có rất nhiều điều chẳng biết nói cùng ai cho thỏa những tâm tư. Tôi tìm đến em để giải bày tâm can của mình. Xin em hãy lắng nghe tôi. Tôi đang ở độ tuổi hai mươi, độ tuổi đẹp nhất đời người, nhưng sao tôi cảm thấy mọi thứ chẳng như tôi nghĩ, tôi cảm thấy chông chênh quá.

      Hai mươi tuổi tôi đã từng thất tình một lần, mối tình áo trắng ở ngôi trường cấp ba. Lần đầu tôi bắt đầu có những cảm xúc lạ lùng hay nhớ nhung, để tâm đến một người con trai cùng lớp. Lần đầu tiên tôi yêu một người nhưng không biết là mình đang yêu. Rồi sau cùng chúng tôi chia tay. Lần đầu tiên tôi yêu một ai đó và buông tay. Đau đến vô cùng, lần đầu tiên tôi khóc vì một người, một người đã từng rất thương bỗng trở nên xa lạ. Hai mươi tuổi tôi mới nhận thấy mình vẫn rất trẻ con chưa làm được gì, vẫn chưa biết lựa chọn con đường nào mới đi đến những hạnh phúc. Hai mươi tuổi nhưng tôi vẫn sống với những cảm xúc vô tâm, vẫn muốn được nuông chiều, vẫn chưa hiểu chuyện.

     Đã có lần tôi  xấu hổ vì cha mẹ tôi là thuê làm mướn, vì nhà tôi nghèo. Đã có lần tôi xấu hổ vì mình không có đôi giày đẹp như chúng bạn. Tôi đã có những lần vô tâm làm mẹ mình phải rơi nước mắt. Tôi đã từng giận giữ với gia đình với những người yêu thương tôi nhất và bây giờ tôi đã hối hận.

     Đến bây giờ khi sống xa nhà tôi mới biết rằng nghèo không xấu hổ, chỉ xấu hổ khi bạn không nổ lực để vươn lên. Đến bây giờ tôi mới nhận ra được chẳng có gì phải xấu hổ khi bố mẹ mình làm thuê làm mướn, họ thật cao thượng. Nếu có ai hỏi tôi nghề nào cao quý tôi sẽ trả lời ngay đó là nghề của cha mẹ tôi. Bởi dù có khăn khăn, vất vả đến đâu họ vẫn chưa bao giờ bỏ  cuộc, từng li, từng tí cha mẹ đã gánh vác, làm lụng vất vả cho chị em tôi ăn học. Tình thương vô bờ bến dành cho các con chính là động lực to lớn cho cha mẹ tôi tiếp tục mưu sinh. Rồi cho đến khi trên đường tôi bắt gặp một người bán vé số,  đôi chân bị tật phải nằm dài trên đường trường dài nhưng vẫn lao động, khuôn mặt vẫn hiện lên nụ cười.

Tôi lúc đó mới nhận ra rằng những đôi giày như chúng bạn không có cũng được chỉ cần đôi chân làn lặn thì đã hạnh phúc lắm rồi. Sống xa gia đình rồi tôi mới hiểu ra chỉ có gia đình là nơi ấm áp nhất, là nơi để trở về sau những bộn bề, những mệt mỏi. Dù cho bạn có ra sao thì gia đình vẫn chấp nhận bạn. Xa nhà, một mình chịu đựng nhiều thứ tôi thèm lắm cảm giác sum vầy. Tôi hối hận vì mình đã vô tâm, đã có những lần giận dữ làm cho cha mẹ và những người yêu thương tôi buồn lòng.

     Tôi bây giờ biết rằng đường đến thành công không bao giờ trải thảm đỏ mà luôn gập ghềnh, có cả sỏi đá. Ngoài những vui buồn thì cuộc sống này còn có cả vị đắng. Cũng như việc kiếm ra tiền chẳng hề dễ dàng mà phải mồ hơi, công sức, vất vả trăm bề. Tôi mãi mê đi kiếm tìm điều gì đó cho để khi gom đủ những mệt mỏi tôi mới hiểu rằng hạnh phúc xuất phát từ những điều bình dị. Và tôi hiểu rằng hạnh phúc lớn nhất của tôi là có gia đình, có cha mẹ.

     Đêm đã khuya, những dòng tâm sự chắc dừng lai đây. Những dòng sau cùng tôi chúc cho tôi sau này sẽ trưởng thành hơn. Khi yêu một ai đó sẽ cùng người ta đi về phía cuối con đường chứ không còn là những vụn vỡ, chung một đoạn ngắn ngủi. Chúc tôi sau này sẽ thành công thật nhanh, nhanh hơn độ tuổi già của cha mẹ để tôi còn kịp đáp đền công lao sinh thành, dưỡng dục. Mong rằng tôi của sau này sẽ mạnh mẽ vượt qua những thử thách cuộc đời, sẽ bớt chông chênh, dũng cảm mà đối diện. Chúc cho những bạn gái ở độ tuổi nhưng tôi sẽ có nhiều may mắn không phải  mông lung như tôi. Cảm ơn em đã lắng nghe những tâm tư,những phiền muộn của tôi.

     Cô gái của tôi chúc em một đời bình an.

     Thân gửi em cô gái của tương lai!

PHAN THỊ LỆ THU

Bạn đang đọc bài viết “Thư gửi tôi của những năm tháng sau này” – của tác giả Phan Thị Lệ Thu. Đây là tác phẩm tham gia Cuộc thi Viết Cho Em của ngày mai! do Phụ Nữ 30 Plus tổ chức. Để bình chọn cho tác phẩm, quý bạn đọc vui lòng truy cập [vào đây] để like, bình luận và chia sẻ bài viết này nhằm cổ vũ cho tác giả nhé

 

 

Chia sẻ bài viết này:
  •  
  •  
Please Đăng nhập to comment
avatar
200
  Theo dõi phần thảo luận này  
Thông báo

Latest Activity

PHỤ NỮ 30 PLUS - MIỀN BẮC
Trưởng nhóm nội dung: Ms. Nguyễn Ngọc Yến
Hotline: 0976.086.628
Thư điện tử: yenpn30@gmail.com
Hợp tác truyền thông: 096.117.6066
Văn phòng Biên tập & Quản trị
Tòa nhà CT3A KĐT Mễ Trì Thượng Số 10 Đại lộ Thăng Long - Hà Nội
 
PHỤ NỮ 30 PLUS - MIỀN TRUNG
Trưởng nhóm nội dung: Ms. Nguyễn Ngọc Yến
Hotline: 0976.086.628
Thư điện tử: yenpn30@gmail.com
Hợp tác truyền thông: 096.117.6066
Văn phòng Biên tập & Quản trị
Tòa nhà CT3A KĐT Mễ Trì Thượng Số 10 Đại lộ Thăng Long - Hà Nội
 

PHỤ NỮ 30 PLUS - MIỀN NAM
Trưởng nhóm nội dung: Ms. Nguyễn Thùy Chi
Hotline: 037.4102.933
Thư điện tử: thuychictv@gmail.com
Hợp tác truyền thông: 096.117.6066
Văn phòng Biên tập & Quản trị
Tòa nhà CT3A KĐT Mễ Trì Thượng Số 10 Đại lộ Thăng Long - Hà Nội
 
RADIO PHỤ NỮ
Trưởng nhóm nội dung: Ms. Nguyễn Thùy Chi
Hotline: 037.4102.933
Thư điện tử: thuychictv@gmail.com
Hợp tác truyền thông: 096.117.6066
Văn phòng Biên tập & Quản trị
Tòa nhà CT3A KĐT Mễ Trì Thượng Số 10 Đại lộ Thăng Long - Hà Nội
 
Chuyển đến thanh công cụ