fbpx

Nếu thời gian trở lại, em sẽ không để anh buông tay em như thế…

Anh à! Có rất nhiều điều em muốn viết cho anh nhưng em lại không biết bắt đầu từ đâu nữa. Cơn mưa tháng chín lạnh và buốt làm em nhớ anh, nhớ rất nhớ…

Anh biết không? Hoa sữa nở rồi, em vẫn thường bảo anh em rất thích hoa sữa… Có thể đó cũng chính là lý do anh thường chở em lượn khắp những dọc đường trải dài hoa sữa, em khẽ mỉm cười ôm chặt anh từ phía sau. Ký ức vẫn còn đây mà hiện thực thì xa quá, con đường nhỏ lối vắng chẳng người qua chỉ có một bóng người đứng đó đợi và chờ…

hoa sua min - Nếu thời gian trở lại, em sẽ không để anh buông tay em như thế…

Hoa sữa nở rồi, anh đang ở đâu?

Liệu có khi nào? Liệu ở một nơi nào đó anh nhớ tới em không? Quán cafe vẫn đông người như thế chỉ có mình em ngồi một góc nhấm nháp vị đắng của tách cafe đen không đường. Tại sao cafe lại có vị đắng? Đến bây giờ em mới hiểu. Trước giờ em không thể uống cafe đen không đường nhưng giờ em lại thích. Những thứ tự nhiên nguyên sơ nhất bao giờ cũng khó tiếp nhận hơn những thứ nhân tạo cũng như những con người chân thật sẽ khó tiếp nhận hơn những con người giả dối.

Anh biết không! Ngày mà anh nắm lấy tay cô ấy buông cánh tay em, thực sự em đã rất tuyệt vọng, mọi thứ xung quanh em vỡ nát như lâu đài cát mà chúng mình từng xây vậy. Phải chăng cái gì mong manh thì càng dễ vỡ? Nhưng tại sao? Đã buông tay mà em vẫn còn muốn níu kéo, vẫn mong mọi thứ chỉ là giấc mơ… Em đúng là con ngốc phải không anh?

Rồi bỗng một ngày, khi mà nỗi đau của sự phản bội bắt đầu nguôi ngoai thì em lại gặp cô ấy. Đúng chính là cô ấy, chính người con gái ấy đã cướp anh ra khỏi cuộc đời em. Oan gia ngõ hẹp phải không? Nhưng cũng chính giây phút ấy trái tim em lại đau đớn, em không thể thở nổi, mọi thứ dường như vỡ vụn, vỡ nát. Em hối hận lắm, em thật sự rất hối hận, hận chính bản thân mình đã đánh mất anh, đã buông tay anh một cách dễ dàng như vậy.

khong de anh buong tay min - Nếu thời gian trở lại, em sẽ không để anh buông tay em như thế…

Em chỉ ước có thể ôm anh thật chặt như lúc xưa…

“Chờ em được không? Đợi em được không” Em òa khóc rồi chạy thật nhanh. “Anh thật độc ác! Anh biết không? Tại sao anh phải nói dối cơ chứ? Em đâu phải kẻ ích kỷ”. Anh cũng thật lạ, mặc kệ em mắng anh thế nào anh cũng chỉ nói một câu “Xin lỗi”. Điều em muốn là anh la em, mắng em và ôm em. Một mình anh chịu đựng chắc đau lắm phải không? Nếu không phải cô ấy nói, chắc cả đời cả kiếp này em cũng không thể gặp lại anh, không thể biết anh vì không muốn em đau khổ mà làm thế.

Nước mắt kèm theo một nỗi đau vô tận, anh cứ thế ra đi, đi xa em mãi. Nếu có thể em ước thời gian có thể quay trở lại. Em sẽ trân trọng từng phút, từng giây ở cạnh anh, để mỗi một ngày qua đi với anh chỉ có niềm vui mà thôi. Thế gian này đúng là có nhiều người ngốc và người ngốc nhất thì luôn là em. Cũng chính vì ngốc quá mà em đã không nhận ra một lời nói dối mà trách anh.

Hôm nay, em lại một mình chạy ra biển để tìm lại tòa lâu đài trên cát, tìm lại những hồi ức tươi đẹp của riêng chúng ta. Em nhớ anh!

lau dai cua chung ta min - Nếu thời gian trở lại, em sẽ không để anh buông tay em như thế…

Em muốn tìm lại tòa lâu đài của riêng chúng ta

Cre: Sư nhâm đường

    None Found
Đọc thêm:  Cách làm gỏi xoài tôm khô chua chua, ngọt ngọt cuối tuần

  ∇ Nhấn vào đây để tham gia Group NGHIỆN ĐÀN BÀ
Theo dõi phần thảo luận này
Thông báo
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments

Thành viên tiêu biểu hôm nay

Avatar
Ảnh hồ sơ của Cảnh IT
Yến Nhi
Yến Su
0
Để lại ý kiến bình luậnx
()
x
Chuyển đến thanh công cụ